Bàn tiệc đã được dọn ra, biết bao món ăn được dày công chuẩn bị nằm trên chiếc khăn trải bàn trắng, hương thơm toả ra dễ dàng lay động lòng người. Người ta nói, con đường ngắn nhất đi đến trái tim người đàn ông chính là thông qua bao tử, ấy vậy mà tôi cứ thất bại hết lần này đến lần khác.
Tôi và anh quen nhau từ những năm tháng ngồi trên ghế nhà trường, năm ấy, tôi vừa tròn mười sáu tuổi, còn anh thì sắp tạm biệt cành hoa phương đỏ. Duyên ấy vậy mà dai dẳng, chúng tôi yêu nhau tha thiết, sức ép từ gia đình cũng không cản nổi, đến khi tài lực của tôi lớn mạnh, tôi đã cùng với anh xây dựng mái ấm. Là trưởng nữ của gia tộc giàu có, tôi vốn được dạy từ nhỏ nên quyết định dừng bước trước cánh cổng đại học, tự mình xây dựng ngôi vương cho bản thân. Gia sản ngày càng cường thịnh, anh thì lo việc học, tôi thì tự thân mình mà làm nên cơ ngơi hiện tại, dù ngày đêm không gặp quá lâu nhưng lửa tình của chúng tôi không hề bị dập tắt.
Sau khi anh học xong, tôi đưa anh lên vị trí giám đốc trong tập đoàn, cùng sánh vai với tôi. Ấy thế mà trải qua bốn năm ròng rã, tôi quyết định lui về hậu phương chăm cho gia đình nhỏ. Cứ liên tiếp trong tám năm, chúng tôi có với nhau ba đứa con gái, chúng rất dễ thương, đôi lúc tôi nhìn chúng chơi đùa mà miệng cứ cười không dứt, mái ấm này, tôi thật sự mãn nguyện.
Hạnh phúc đối với tôi đơn giản lắm, là ngày ngày nấu cơm cho gia đình nhỏ của mình, là đón ông xã từ công ty trở về, là nói về những thứ đã làm trong ngày, là xoa đầu các con nhỏ, là kể cho chúng nghe những câu chuyện cổ tích. Ấy vậy, lúc đó, tôi lại không biết được rằng khi người ta ở bên ngoài bôn ba, gặp nhiều cám dỗ ở thế giới rộng lớn thì sẽ dễ dàng bị lay động, lạc lối, quên đi ân lý nghĩa tình năm nào cùng nhau hẹn ước.
Đến khi tôi phát hiện ra, thì không biết bao lần anh đã làm như thế rồi, như trở thành thới quen của anh vậy. Nếu ngay lúc này, tôi không hướng anh quay đầu lại đúng đường, có lẽ anh sẽ rời xa tôi mãi mãi.
"Có chuyện gì gấp mà em phải gọi anh từ công ty về thế, em có biết anh đang bàn hợp đồng rất quan trọng không?"
Hợp đồng quan trọng? Anh trở về nhà, hầm hực với tôi, nhìn xem, trán anh có những vệt mồ hôi chưa lau, quần áo thì xộc xệch, ra vẻ đã chạy rất nhanh về, ôi, nếu anh mà đi làm diễn viên, tôi bây giờ đã mất đi cảnh diễn chân thật trước mắt này thôi. Để đoán xem, hợp đồng anh nói có lẽ là cái vết tinh dịch còn dính trên quần lót anh do vội bỏ cậu nhỏ vào chăng. Khách hàng có vẻ vẫn chưa hài lòng lắm nhỉ, anh có lẽ đã nghe biết bao tiếng cằn nhằn nhỉ, là một giám đốc, mà phải như thế, thật tội anh nhỉ?
"Hôm nay, dù sao cũng là kỷ niệm tám năm ngày cưới của hai ta, em mong ta cùng ăn một bữa cơm, được chứ?"
Anh có vẻ không giữ được bình tĩnh, anh định sẽ giở thói vũ phu với tôi sao? À, mà tôi nghĩ nhiều rồi, anh không thể làm thế, bởi nếu làm vậy, chả khác nào anh tự lấy dao cứa cổ của mình, anh sống được là nhờ vào tôi. Gia sản hôm nay, cơ ngơi hôm nay, anh nào chịu bỏ chứ. Mặt anh nhăn nhó lắm, có lẽ anh đang suy nghĩ về ả tình nhân đang đợi anh trên giường kia, anh thở ra hơi nhẹ để bình ổn bản thân, da mặt không còn căng nữa, anh bỏ cặp xuống ghế, cởi cỏ cà vạt thắt vội, đi vào bếp, ngồi vào bàn đầy ắp thức ăn, đầy tình yêu của tôi.
Tôi nhìn anh cố nhét từng miếng thức ăn vào họng như nhét cục tức của mình vào mà thấy vui lắm cơ, chồng tôi ăn thức ăn tôi nấu mà, và tôi còn vui hơn khi mắt anh lim dim rồi từ từ nhắm lại.
Ngôi nhà chúng tôi đang ở là nhà có hai tầng lầu, kiểu nhà phổ thông bình thường mà thôi, nó cách thành phố một đoạn không quá xa, vốn dĩ chúng tôi đã ở ngay biệt thự mà tôi chuẩn bị trước trong nội thành nhưng vì sợ anh tự ti nên đành phải ở nơi này. Dù anh chưa từng nói nhưng tôi biết anh tự ti lắm, sống nhờ bên nhà vợ, cái bóng quá lớn, tôi bịt được miệng đời nhưng không thể ngăn nổi tâm anh. Nhưng không phải vì thế mà anh ngoại tình, tôi biết, anh chỉ bị cám dỗ mà thôi, chỉ cần tôi sử dụng cách đúng đắn, anh sẽ về bên tôi lại.
Ba đứa nhỏ đều được gửi đi vài ngày, ngôi nhà này, đến lúc dọn dẹp một chút rồi. Tôi đem các món ăn trên bàn dẹp đi, sau đó thì tôi quay sang nhìn người chồng đang gục đầu trên bàn. Miệng tôi nhếch lên, có vẻ là vui quá đi. Tôi vào phòng, lấy một ba lô đã chuẩn bị sẵn rồi lấy chìa khóa trong cặp chồng tôi, mở xe, quăng ba lô vào, tiếp theo là lôi người chồng yêu thương vài trong xe, lượng thuốc mê này đủ cho đến khuya anh tỉnh, nên tôi vô cùng an tâm, từ từ làm mọi thứ.
Đến nơi cần đến, đó là một căn nhà nhỏ nằm sâu trong rừng, từ nhà tôi đến đấy cũng mất ba mươi phút, nó nằm trong lối mòn, tôi tự tin rằng ngoài tôi ra, số người biết chỉ đếm trên đầu ngón tay, mà sau này, sẽ không ai biết. Tôi dừng xe ở bài đỗ bên ngoài, cầm lên ba lô, mở cánh cửa nhỏ đi vào, sau đó thì lôi chồng vào, vốn thể lực tôi không đủ mạnh để ẩm anh, lôi anh một đoạn, cũng làm dơ quần áo anh mất rồi. Tôi đặt anh lên ghế ở giữa nhà, trong nhà có máy điều hòa tự động, sẽ luôn giữ nhiệt độ thoải mái nhất, khi vài đây, cái se se lạnh của buổi chiều tà kéo đến cũng được sưởi ấm áp biết bao.
Tôi mở ba lô ra, lấy sợi dây thừng trong đấy, trôi trói chặt chồng mình lên ghế. Bộ vest chồng tôi có vẻ thiếu gì đó, à, là cà vạt anh đã bỏ đi, không sao, tôi đã chuẩn bị một cái, là màu đen cổ điển, phối cùng một vest xanh anh đang mặc, nhìn cũng đẹp đấy chứ. Việc còn lại là đợi anh thức dậy thôi.
Tôi lại loay hoay với một số việc linh tinh, trong lúc ấy thì chồng tôi cũng đã tỉnh lại, tiếng lốc cốc của các chân ghế báo hiệu cho tôi anh đang cử động nhiều để thoát khỏi trói buộc, nhưng thoát làm sao bây giờ, tôi cười, quay lại nhìn anh.
"Diễm, em đang làm gì thế? Thả anh ra!"
"Bình tĩnh nào."
Chồng tôi đang tức giận lắm, tôi biết chứ, nhìn cái cách anh ta cứ giật người qua lại, cái mặt nhăn nhó, tiếng thì như con chú đang gầm gú, thật ồn ào, đáng lẽ tôi nên bịt miệng anh lại, nhưng nếu thế thì mất vui. Tôi đi đến, nhìn rõ khuôn mặt của anh, tôi sẽ nhớ nó một thời gian dài đây.
"Diễm, có gì thì từ từ nói, ngoan, thả anh ra nhé?"
Thấy tôi vẫn không phản ứng gì với anh, anh bỗng dưng quát tôi.
"Em điên rồi hả Diễm? Thả anh ra, anh xem như chưa có chuyện gì xảy ra, nếu không đúng trách."
Nhìn thấy biểu cảm tôi muốn thấy, tôi liền cười cười, nhào lên trước anh, hôn lấy anh. Anh hẳn nhịn tôi nhiều lắm, đây, tôi cho anh cơ hội xả ra hết đây. Môi tôi chạm môi anh, tôi ngấu nghiếng môi anh, anh như muốn đyẩ tôi ra nhưng không được, vẫn la hét om sòm, tôi mặc kệ, tôi cắn một vết ở mối dưới anh, dấu răng hiện lên rõ ràng, chỗ đó cũng đỏ lên. Tôi dời môi mình dàn dần tới trung tâm, lưỡi tôi vươn ra cậy miệng anh, sau đấy thì thám hiểm bên trong. Bên trong miệng anh ẩm ướt, lưỡi của anh như đang trốn tôi, cơ thể anh trốn tránh tôi, không muốn liên hệ, thế thì tôi càng muốn ép anh, tôi cuống lưỡi anh ra, mút lấy lưỡi anh, dẫn lưỡi anh vào bên trong miệng tôi, răng tôi cắn lấy đầu lưỡi, kéo ra.
"A..a..."
Anh A A từng tiếng, anh đang đau lưỡi sao, thật tôi nghiệp, tôi thả lưỡi anh ra, anh ngay lập tức ngậm lại miệng. Tôi rời khỏi người anh, đi đến bên bàn, những thứ ba lô mang theo tôi đã sắp xếp đầy cả, tôi lấy một bao thư rồi mở nó ra, trong đó là các bức hình trần trụi của chồng tôi với người tình, không phải chỉ một mà rất nhiều trong suốt năm nay, anh thác loạn lắm, anh sướng lắm, nhưng anh đâu biết, tôi đau lòng đến nhường nào đâu.
"Anh còn gì để giải thích không?"
Mắt là cửa sổ của tâm hồn, mắt anh ban đầu trợn lên vì ngạc nhiên, có lẽ anh đang thắc mắc vù sao tôi có những tấm hình này, sau đó lại dàn lặng xuống rồi liếc qua liếc lại, à, có lẽ anh đang tìm kiếm lời giải thích nào nghe có lý chăng.
"Đó... Đó... là yêu cầu phụ của khách hàng."
Nghe xong lời nói trẻ con này, tôi cười phá lên, anh thì nhịn nhục, anh biết anh sai, anh không thể cải, nhưng mà anh cường như không hối lỗi, lấy lý do nhảm thế để bao che, anh nghĩ tôi điên thật à.
"Hùng ơi là Hùng, công ty tôi đâu có nhỏ, là một đại tập đoàn, như thế mà cần anh đi làm trai bao dụ khác về sao?"
"Em tin anh đi mà, những hợp đồng ấy rất khó, thật sự phải cố mới làm được chứ anh rất yêu em."
Thật ra tôi đac tính tha cho anh, nếu anh hối lỗi, nói ra sự thật thì tôi còn tìm cách quay đầu cho anh, còn như giờ thì, thật hết thuốc chữa. Tôi lấy cây kéo trên bàn, rồi tôi thò tay vào quần tôi, cắt hai bên xi líp đang mặc, tôi rút ra, tôi nhăn mặt một chút rồi vo tròn quần nhỏ lại, nhét vào miệng anh.
Thấy anh ngậm quần nhỏ của tôi ư ư chả nói được gì tôi hài lòng lắm. Nhiều lần tôi muốn vo quần lót bịt miệng anh lắm, nhất là những lần anh bảo công ty bận, bảo có hợp đồng đột xuất, bảo là bạn anh gọi, ha, anh tưởng tôi điên sao mà không biết, tôi lui về giường nhưng ghế chủ tịch vẫn là tôi ngồi, nhất cử nhất động của công ty, tôi đều biết, anh thật ngây thơ khi nghĩ dối gạt được tôi.
Tôi lột hẳn cái quần ra luôn, lột luôn đôi giày, hiện tại tôi chỉ mặc một chiếc áo cùng cái quần tất chuẩn bị sẵn, cái mà anh rất thích. Tôi nhào vào lòng lần thần thứ hai, mút lấy cổ anh, tôi liếm vùng gái tay nhạy cản của anh, tay thì luồn vào áo vét, xoa nắn bờ ngực to của anh, sau tôi lại lấy vú mình cạ vào người anh, ôm chặt anh mà cạ.
"Ư....ư...ư..."
Ôi, cậu nhỏ của anh đã ngóc đầu dậy, nó chọt chọt ngay vùng giữa của tôi, tôi nhún nhún ngây chỗ đó của anh, không mở quần ra khiến anh bị cọ sát, anh rên lên thành tiếng, càng rên thì tôi càng thấy nhét quần lót vài miệng anh có vẻ đúng đắn, bớt ồn ào.
"Anh thấy thoải mái khi làm với em, hơn hay làm với những người con gái kia?"
Câu hỏi nực cười này, tôi đã muốn hỏi anh rất nhiều lần, nhưng đến tận hôm nay mới hỏi được, thật tò mò, tình dục tôi vẫn cho anh đều đều, tình cảm vô cùng dư thừa, cớ gì anh cứ đi ngoại tình.
Mồ hôi trên mặt anh chảy xuống, anh rên rỉ, tôi cắn thật sâu vài cổ anh, để lại một dấu răng như muốn chảy máu, trong lúc đó thì vẫn nhún trên đũng quần anh, cục u kua ngày càng lớn, anh ngày càng nhạy cảm hơn, đến khi anh run dữ dội và nhấc người lên cao, tôi biết, anh đã ra tinh trong quần mất rồi.
"Chơi gái nhiều quá làm anh yếu sinh lý rồi à?"
Tôi nhún như vậy cũng tầm nửa tiếng, nói thật thì anh chịu đựng tốt thật, nhưng chả sao, tôi phải chà đạp anh chứ. Tôi rời khỏi người anh, áo vest anh dính một chút nước từ âm hộ của tôi, tôi đưa tay vét nó, đưa ngang mũi anh, anh lắc đầu, có vẻ anh không chịu hửi.
Tôi mở thắt lưng của anh, mở cúc quần, ái sịp trắng bên trong quả nhiên có vết ố màu trắng đục đang lan ra, tôi kéo quần sịp thì thấy, ôi, anh bắn nhiều thật, có lẽ khi nảy chưa kịp chơi với đứa kia nhỉ, may quá, tôi phá đám đúng lúc, không thì mất đợt tinh đầu ngày của anh, sẽ tiếc lắm. Tôi lấy kéo, cắt hai bên ống sịp của anh, kéo sịp anh ra, vét số tinh anh bắn vào sịp, lau sạch cậu nhỏ của anh.
"Không thích của em, thì nếm của anh đi."
Tôi úp sịp trắng lên đầu anh, chay lớp tinh lên khắp mặt anh, thoa đều nó như đang thoa kem cho anh vậy, anh xứng đánh bị vậy, anh là thằng đàn ông mặt tinh trùng, anh lắc đầu qua lại cũng vô ích, anh càng lắc thì tinh càng dễ lan thôi. Tôi lấy quần nhỏ trong miệng anh ra, anh thở dốc vì cơn sướng lúc nảy, rồi khi qua đi, anh bắt đầu lớn tiếng.
"Cô điên rồi à? Không phải lỗi ấy nhỏ thôi à? Tôi ăn vụn đấy thì sao? Cô cứ chèn ép tôi thì hậu quả hôm nay cô phải biết chứ."
"Em chèn ép anh khi nào?"
"Mọi thứ, ở ngoài đường, tôi biết cô nghĩ tôi là thằng bám vợ, khi ở nhà, cô chỉ xem tôi nhưng thằng ở đợ. Cô chả yêu tôi gì cả, cô chỉ yêu người đụ cô mà thôi."
"Chát."
Tôi tát anh sưng một bên má, cú tát mạnh đến độ năm dấu ngón tay in trên mặt anh. Tôi không ngờ anh nghĩ tôi như thế, tôi làm mọi thứ, đưa anh quản công ty, dọn nhà, sinh con cho anh, chăm sóc từng miếng cơm áo quần của anh vậy mà giờ đây anh bảo tôi không yêu anh, thế là sao? Vậy theo anh, yêu anh thì phải làm gì đây! Tôi thật sự không hiểu.
"Cân miệng." - Tôi một lần nữa, nhét quần lót vài miệng anh, nhưng lần này không phải của tôi mà là của chính anh, tự ngậm lấy của mình đi. - "Tôi làm mọi thứ vì anh, tôi ở nhà chăm sóc mái ấm cho anh để anh ra ngoài lăng nhăng thế à? Tôi yêu anh để anh đạp đổ tình yêu tôi thế à? Tôi cảm thấy bản thân không hề có lỗi với anh, vậy anh có cảm thấy vậy không?"
Tôi nói mà khóe mắt tôi run, nhìn người đàn ông trước mắt, tôi hơi mệt lòng. - "Anh xem, quãng đường chúng ta có với nhau đã hơn 10 năm, thời gian dài như thế, anh có dám bảo tôi một giây một phút nào không yêu anh không? Nếu không yêu, tôi đã bỏ anh từ rất lâu rồi, chứ không phải cố nói với ba mẹ đến khi đưa được anh vào nhà đâu." - Tôi dụi mắt, lau sạch giọt lệ lăn xuống, tôi phải cứng rắn lên, nếu tôi cứ khóc, mọi chuyện xem như dừng tại đây.
Cái sịp trắng của anh khá to, nó là dạng quần đùi nhỏ, không phải kiểu tam giác gợi cảm nhưng khi mặc lên thân hình chuẩn của anh lại càng gợi cảm hơn bai giờ hết. Để nhét vào hết miệng anh thì cũng hơi khó, bởi cũng không hết, nên tôi nhổ nước bọt vào, làm ướt sịp, sau đó tiếp tục đẩy vào. Tôi lấy băng keo đen dán vào miệng anh, để tranh quần lót rơi ra, tôi chẳng muốn nghe tiếng ồn ào nữa đâu.
"Ư...ư...ư"
Anh có vẻ còn nhiều bất bình lắm, nhưng tôi kệ anh, bắt đầu nhìn cậu nhỏ của anh, nó đã xìu xuống bé tí ti từ lúc nào mất rồi, nhìn thật tội nghiệp. Tôi cúi người xuống, nâng niu nó, đưa tay vờn lấy hai quả trứng nhỏ đã teo lại, vờn qua vờn lại thì em bé kia dường như có dấu hiệu muốn lớn, nó ngóc đầu lên. Khả năng hồi phục của anh vẫn nhanh như thế, thật mau. Tôi vươn lưỡi ra, cuống lấy trứng anh vào miệng, tôi mút hai hòn trứng, tay tôi hướng lên, nắm lấy đuôi cà vạt của anh mà kéo xuống, người anh bị trói dính vào ghế nên khi kéo, đầu anh bị ghì xuống, đến một lúc thì cà vạt siết chặt khiến anh khó thở. Phía dưới dễ thở thì phía trên phải ngược lại, không thể để anh sung sướng vẹn toàn được, đó là bất công. Tôi mút lấy trứng anh, tôi nâng niu nó trong khuôn miệng như đang bế em bé vậy, anh có vẻ thích thú, mắt anh trợn cả lên nhìn tôi rồi lạy say mê, cậu bé của anh đã ngẩn cao đầu từ lúc nào không hay. Tôi buông cà vạt ra, tiến lên hôn lấy đầu khấc của cậu nhỏ, liếm nhè nhẹ quanh lỗ tiểu, nước bên trong đang chảy ra nhễ nhại, ha, chảy còn nhiều hơn em gái của tôi nữa này. Tôi đưa cậu nhỏ vào trong miệng tôi từ từ, tôi vén tóc lên, vừa mút, tôi vừa nhìn hiểu cảm của anh, ôi, cái biểu cảm vừa điên tiếc vừa sướng kia thật mê người, hai tay tôi luồn lên cơ thể anh, xoa nhè nhẹ eo qua lớp áo, anh là người dễ nhột, làm thế này, chẳng phải khiến anh hướng hay sao. Tôi mút từ từ, bỗng tôi thấy anh hơi giật giật, ồ, tới giới hạn rồi sao. Anh cũng nhanh thật, có lẽ vì bắn lần đầu xong còn nhạy cảm nên dễ dàng bắn lần sau chăng, hoặc do bị tôi chửi yếu sinh lý nên giờ yếu thật.
"A..a...."
Anh rên rỉ báo hiệu anh sắp ra, tôi dừng lưỡi lại, nhanh chóng nhả cậu nhỏ anh ra, cắt đứt con nứng của anh. Anh muốn ra à, đâu có dễ như vậy chứ, nếu tôi để anh ra, thì xem như chả có gì đặc sắc nữa rồi, tôi rời khỏi người anh, nhìn cậu nhỏ đang giật giật, nước rỉ ra nhưng không có kích thích lớn nên chả thế bắn được như một đứa bé đang khóc thút thít, đáng yêu làm sao. Anh nhìn thẳng vào tôi, đôi mắt yếu ớt do nhiễm sắc tình, có lẽ đang cầu xin tôi tiếp tục chăng, cắt đứt cơn bắn của đàn ông đó là một điều thú vị, đấy để xem được sự kiên nhẫn của các chàng.
Tôi rời ra xa anh, nhìn cậu bé đang giật giật kia, ôi, thật đáng thương, để tôi cắt đứt cảm giác khó chịu này giùm cho anh. Tôi giờ chân lên, đá một cú vào nó.
"Ứ...."
Bụng anh hóp lại, bảo bối anh giật một cái rồi teo lại, anh rống lên một tiếng, biết anh muốn la lắm nhưng miệng bị nhét đầy nên chỉ ứ a mấy tiếng. Mặt anh chảy mồ hôi, khóe mắt anh chảy ra vài giọt lệ, tôi tiến tới liếm lấy chúng. Đàn ông rơi nước mắt nhìn rất tội nghiệp, nhưng tôi nhìn anh lại thấy buồn cười, nước mắt anh có vị mặn mặn, liếm xong thấy thích thật. Mồ hôi anh chảy xuống, vì tôi liếm nên anh nhột, nháy nháy mắt mấy cái, hơi thở anh không đều, từ từ chậm chậm anh thở đều lại, bụng cũng không còn hóp, chân hơi run lên, có lẽ anh đang trấn tỉnh bản thân sau cú thúc vừa nảy, tôi xoa đầu anh, dỗ anh như dỗ con nít vậy.
"Ngoan, ngoan, đừng khóc."
Tôi liếm lấy vành tai của anh, anh nhột, sau lại rên nhè nhẹ, tôi biết anh sướng chỗ này mà, tôi mút lấy nó, mút nhiệt tình, như sắp ăn cả vành tai của anh, anh rục rịch người. Tôi trườn người xuống phía dưới anh, cậu bé vì đau quá đã rúc còn rất nhỏ, thế là tôi phải dỗ nó lại từ đầu, hôn hôn lên trứng nó, ôm lấy đầu khấc mà liếm, tôi mân mê vùng eo của anh, bởi tôi biết, anh nhạy cảm chỗ này, nên nhanh chóng lại lắc người. Không lâu sau, công sức tôi bỏ ra đã có thu hoạch, cậu nhỏ dần dàn lớn trong tôi. Các chỗ nhạy của anh, tôi đều biết cả. A, anh đang chảy nước nhờn lần nữa, anh chảy còn nhiều hơn em gái của tôi nữa này, nhìn đáng yêu thật, không biết đâu nhiều thế, tích trữ ghê thật. Tôi mút trọn lấy em trai anh, mút tới gốc, cho em trai anh tung hoành trong miệng, rồi tôi nhẹ nhàng đưa nó lên xuống, , từ từ chậm chậm, tôi không quên xoa lấy trứng anh. Cột cờ của anh thẳng đứng lên, anh lại giật giật, và tôi lại nhả em trai anh ra.
Tôi hướng lên anh nhìn thì bỗng anh trợn mắt nhìn tôi, anh lắc đầu lia lịa. Có lẽ anh nghĩ tôi sẽ đá anh như lúc nãy chăng nên sợ hãi, xin tôi đừng làm thế, anh có vẻ đau thật nên lắc đầu dữ lắm, chỉ sợ dừng lại là tôi đá ngay ấy. Ha, tôi lấy tay xoa lấy mặt anh, anh đang chảy mồ hôi đây này, dù phòng không nóng chút nào, nhìn đúng tội nghiệp.
"Yên tâm, không đá nữa đâu."
Tôi giữ đầu anh, cho anh đừng quay nữa, nhìn thật nhức mắt. Tôi cúi người xuống, lấy lưỡi bao thân cậu bé của anh, liếm láp, hôn mút vào đầu khấc anh. Và cái gì đến cũng sẽ đến, anh bắn lần hai vào miệng tôi, tôi ngậm lấy toàn bộ mà không nhổ ra, đợi đến khi anh bắn xong thì tôi phình miệng, không để tinh rơi vãi ra ngoài, thả bải bối anh ra, nhìn đối diện anh. Trong miệng tôi chính là con cháu của anh, nghe mà thật thú vị, lúc trước tôi không thích bú lắm, nên ít khi bú cho anh, chắc mấy con kia vú anh nhiều lắm nên anh mới mê chúng nhỉ, chắc hẳn là vậy. Ôi ngậm lấy thứ tanh tưởi ấy, đi về hướng anh, nhổ hết lên miệng anh, nhổ toàn bộ số tinh trùng vào tóc anh. Ha, bây giờ anh đúng là đầu toàn tinh, mặt thì là lớp tinh dính lên, tóc thì tinh bếch lại, anh tức giận thì phải, anh lắc lắc đầu cho tinh chảy xuống, tôi để đầu anh yên, xoa xoa tinh cho chảy đều tóc anh, trong một lúc, tóc anh đã bóng loáng mọng nước rồi, nhìn đáng yêu gì đâu. Tôi xoa tóc anh, cho nó phủ xuống, không dựng thẳng nữa, anh thả tóc không vuốt keo nhìn sẽ đẹp hơn, theo tôi là vậy, anh có nét đẹp lãng tử, không nên cứng nhắc, nhìn như ông cụ non. Tinh trùng trên mặt anh từ lúc nào đã khô, hiện lên một lớp bóng bảy, nhìn đúng vui, tôi chọt vài má anh, anh trừng tôi, thế là tôi quẹt một chút tinh chưa khô trên tóc anh đưa ngay mũi anh cho anh hửi để bình tĩnh lại.
Anh có vẻ cảnh giác với tôi khi nhìn thấy tôi lần nữa ngồi lên đùi anh, vật nhỏ của anh hình như không cương nổi nữa, nó xìu hẳn, sau hai lần bắn, hẳn anh cũng mệt mỏi rồi, nhưng mà, phải có thêm lần nữa, để anh đủ bình tĩnh cùng tôi trò chuyện. Tôi hôn lên cổ anh, để lại dấu son đầy cổ, tiếp theo lại liếm lấy vết cắn đã lành khi nảy, tôi cắn thêm một vết nữa. Tôi mở áo vest anh ra, mở luôn chiếc sơ mi bên trong, tôi lần mò đến bên ngực phải của anh, tôi mút lấy mút để cái núm ti nhỏ xinh của anh. Tuy nói ti đàn ông là một bộ phận dư thừa, không cần thiết có nhưng mà, đàn ông vẫn sướng được khi kích thích ti đúng cách mà nhỉ. Tôi liếm quanh cái ti nhỏ ấy, rồi lại cắn lấy nó, kéo răng ra, cắn chặt ti, anh rên ư ư, vì đau chăng. Sau khi tạo dấu lên ti, tôi lại liếm lấy nó nhẹ nhàng, bú mút nó như đứa trẻ bú vú mẹ để lấy sữa vậy. Tôi bú thật mạnh, tay bên kia thì se se ti còn lại, tay tôi có móng tay nên đôi lúc lại vấu ti anh, anh run run người chút rồi dừng. Kể từ lúc được tôi xoa nắn ngực, anh có vẻ rên rỉ không ngừng, anh sướng thế có à, biết vậy nên thôi bú mút càng nhiệt tình hơn. Càng bú càng hăng, bú đã bên ti này thì dời ti kia, xong lấy tay se ti đã không còn được bú. Tôi vo vo cái ti đầy nước bọt của tôi, ôi, nó đỏ lên cả rồi kìa, và khi hoàn thành bên kia, ôi, cả hai bên ti đều đỏ và phòng lên cả. Tôi ngồi lên đùi anh, hai tay ra sức nắn bốp ngực anh, dấu ngón tay in đỏ trên ngực anh, tôi vấu bốp nó như lúc anh bốp vú tôi vậy. Đến đây, tôi cởi cái áo của mình ra luôn, tôi cọ cọ đầu nhũ mình vào ti anh, vú kề ti, chúng tôi cọ nhiệt cho nhau. Vì lúc bú cậu nhỏ của anh, tôi đã tuột quần anh xuống từ lâu, nên giờ cái thứ ấy của anh đang cọ vào cửa âm hộ tôi, lúc nảy còn yếu xìu, sau khi tôi cọ sát vào người anh thì cái thứ ấy đã dựng lên từ lúc nào không hay, nó đập đập vào âm hộ tôi, như muốn vào lắm rồi, tôi trêu ghẹo nó, tôi cứ đập vào nó chứ không cho nó vào, miệng thì mút cổ anh, tay thì bốp vú, trong cuộc làm tình này, tôi giành hoàn toàn quyền chủ động.
Tôi cúi xuống, lấy một chiếc bao chuẩn bị sẵn từ trên bàn, xong đeo cho anh. Tôi thật sự không muốn có con vào lúc này đâu, sẽ thật rắc rối. Tôi cho anh vài tôi từ từ, bên trong vốn đã ẩm ướt, anh vài khá trơn tru, sau đấy thì ôi ép sát lại, tự nhún trên người anh, hai tay đặt trên vai anh, tôi nhún điên cuồng, vừa nhún vừa áp sát anh, như muốn cậu nhỏ điên theo tôi vậy. Quá trình làm tình cũng đơn giản, tôi mút cổ anh ấy, anh ấy rên, tôi bốp ngực anh ấy, anh ấy run rẩy, tôi nhún trên cậu bé anh ấy, anh ấy đun đưa hông theo, cảm giác thật mới, trước đây toàn anh chủ động, nay lại là tôi, tôi chỉ muốn vắt khô anh, để anh khỏi đi gặp mấy ả đàn bà ti tiện kia nữa. Tôi nhấp nhô từng cơn, vú tôi cạ vào người anh, tôi ôm chặt anh, ép sát vùng dưới của anh, chúng tôi tạo nhiệt, tôi rên, anh cũng rên, cả hai cùng rên, và cuối cùng, anh rên rỉ đứt quãng xong ra ồ ạt, lần ba, và cả người anh như xụi, tôi ngồi nghỉ mệt trên người anh một lúc lâu sau, rồi mở bịt miệng cho anh, lấy cái sịp ra, nó đã ướt đẫm nước bọt, hẳn anh ngấu nghiếng nó ghê lắm, anh và tôi cùng thở dốc, cả hai thở phì phò vì mệt lã.
Tôi che mắt anh lại bằng tay, anh đang mệt nên không chấp tôi nữa, tay kia tôi gỡ bao cao su chưa tinh của anh ra. Nay anh rên rỉ cũng nhiều, có lẽ khát nước, tôi mớm nước cho anh uống từng ngụm, tôi cũng uống để lấy lại sức. Sau đấy, tôi thu lại tay, mắt anh tiếp nhận ánh sáng, anh thở từ từ, đầu gục xuống hơi bất lực, tin trùng trên tóc anh cũng khô cả rồi, có lẽ, anh chẳng còn gì để nói với tôi nhỉ.
"Rốt cuộc em muôn sao?"
Lời nói kèm theo tiếng thở, hẳn anh mệt lắm. Tôi đi đến bàn, lấy một bao văn kiện ra.
"Ly hôn, anh có thể thừa hưởng một nửa tài sản của hai ta."
Anh trợn tròn mắt nhìn tôi, anh có vẻ khó tin khi tôi nói ra lời ly hôn. Khó tin vậy dao? Tôi tưởng anh đã nghĩ đến kết cục này kể từ lần đầu anh phạm sai lầm rồi chứ, hay anh nghĩ tôi là thánh mẫu, sẽ tha thứ cho những chiếc sừng anh cắm trên đầu tôi. Hoặc là anh khó tin, sau bao chuyện anh làm mà tôi vẫn chia tài sản cho anh, hẳn là vậy.
"Em..em đã nộp đơn lên tòa chưa?"
Nếu nộp lên tòa cùng các bằng chứng anh ngoại tình, anh có khi lại mất trắng, nhìn dáng vẻ anh xem, anh cố nối lại tình sưa để tiếp tục ngồi chiếc ghế giám đốc của anh à.
"Tôi muốn giải quyết trong hòa bình. Trong tờ giấy này, chủ còn chữ ký của anh."
Anh gật đầu như đã hiểu, anh gật đầu nghĩa là gì chứ, ý anh là anh đồng ý à?
"Em, em thả anh ra, chúng ta đều ký thì đơn mới có hiệu lực chứ?"
Nghe đến tài sản là mắt anh đã sáng rực, có lẽ anh không tính lâu dài như tôi nghĩ nhỉ, làm tôi đánh giá cao anh. Anh nói vậy thì tôi cũng chiều anh, nhưng trước tiên, tôi lấy những xấp tài liệu còn lại, đưa đến trước mặt anh.
"Nếu hiện tại, anh ký vào tờ đên này, tôi sẽ tung ra tất cả chứng cứ có thể tống anh vào tù bao gồm ăn chặn của công, làm giả sổ sách, ăn hối lộ cùng các việc làm dai trái khác."
Người làm ăn thì hầu như đôi bàn tay sẽ không sạch sẽ, nhưng phải biết rửa tay, chứ nếu đôi tay dính dơ ấy cứ chạm đi chạm lại, dấu vết sẽ xuất hiện, khi bị tóm được thì chỉ có con đường chết. Nào là bằng chứng này, nào là nhân chứng nọ, anh nghĩ tôi lui về hậu phương thì sẽ không biết anh giở trò quỷ gì sau lưng tôi chăng, anh xem thường tôi quá rồi. Khuôn mặt anh trắng bệt, tôi thì cười cười, mở xấp tài liệu, đưa ra trước mặt anh từng tờ từng tờ bằng chứng, anh lắc lắc ghế như muốn thoát khỏi dây trói, nhào ra mà đánh chết tôi, anh giận dữ cực độ, hiếm khi nào được tận mắt chứng kiến như giờ, thật thích.
"Cô muôn sao?"
Môi anh phát ra những lời mang đầy phẫn nộ, hàm răng anh như muốn ăn tươi nuốt sống tôi, tiếc rằng, anh không có khả năng đó đâu.
"Chúng ta thỏa thuận như vậy nhé." - Tôi đặt lại tài liệu lên bàn. - "Tôi sẽ hủy hết chứng cứ này và chúng tay sẽ chia tay trong êm đẹp nếu anh trở thành nô lệ tình dục cho tôi trong 49 ngày."
"Cô nằm mơ giữa ban ngày à?"
"À, bây giờ so sánh nhé. Chia tay ngay bây giờ, tôi nộp đơn anh ngoại tình cùng vô số bằng chứng có được, ngay cả một xu anh cũng sẽ không có và bốc lịch dài dài. Chịu để tôi chăm 49 ngày, sau đấy, anh làm kẻ giàu chịch dạo của anh, tôi làm chủ tịch của tôi, đường ai nấy đi, hời lắm phải không nào?"
Tôi vừa nói vừa xoa xoa đầu anh như sự chỉ dẫn, anh có vẻ đang suy nghĩ, được thôi, tôi sẽ cho anh thời gian.
"Tôi cho anh thời gian suy nghĩ tại đây, hai ngày sau tôi sẽ quay lại."
"Cô đừng có mơ, dù có ngồi tù tôi cũng không làm con rối cho cô."
"Từ trước đến nay, có khi nào anh không làn con rối của tôi không?"
Ha, nói ra thì nực cười, từ tình yêu đến sự nghiệp, anh đều dựa cả vào tôi, nói ai là trụ cột gia đình, bề ngoài thì là anh, nhưng thật ra, tôi mới là trụ cột, phân cao thấp, anh chưa tới lượt, chỉ do trước đó tôi không so đo với anh mà thôi.
Anh im lặng, tôi mặt kệ anh. Tôi lấy trong một cái tả em bé, anh trừng mắt, tôi bải, anh ở đây tận hai ngày, không mặt tả thì sẽ thả phân đầy nhà mất. Mặc kệ sự từ chối của anh, tôi đeo tả vào háng anh, ôi, em bé to xác, sau đấy thì mặc lại quần cho anh, cài lại cúc áo cho anh, đeo cà vạt lẫn áo vest lại, nhìn thật đẹp trai làm sao.
"Vậy nhé, hai ngày sau ta gặp lại."
Tôi nhét sịp vào lại miệng anh, dán băng cố định, dán luôn ở mắt anh, cho anh đỡ ồn ào, dù kêu cứu không ai hay nhưng tôi sẽ nhức đầu lắm khi quan sát anh qua máy quay. Tôi tắt đèn, rời khỏi nhà, khóa cửa lại, vẫy một tay tạm biệt chồng yêu, trong lòng mong chờ về câu trả lời của anh, người tôi dành cả thành xuân để đặt trong trái tim nhỏ này.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét